Hướng dẫn trọn bộ: Giải mã các cơ quan Pháp vụ, Thuế vụ, Nhập xuất cảnh Nhật Bản
Mỗi khi có ý định sang Nhật lập pháp nhân hay mua bất động sản đầu tư, thể nào bạn cũng bị mấy tay môi giới “tay vịn” hù dọa bằng cái giọng điệu: “Ối giồi ôi, nước ở đây sâu lắm, lắm cơ quan thủ tục, ai cũng cầm chuôi hết đấy!” Nào là Cục Pháp vụ, nào là Sở Thuế, rồi Cơ quan Hưu trí… bọn chúng cứ vẽ ra như một hệ thống “Thiên nhãn” cyber, đọc vị cả sóng não của bạn. Khách gà mờ nghe xong sợ phát rồ, ngoan ngoãn nộp cống mấy chục vạn yên phí môi giới chỉ để đổi lấy hai chữ “bình an”.
Tỉnh táo lại đi mấy Bro! Bản chất cái hệ thống quan liêu thời Showa này chẳng qua chỉ là một đống đồng hồ cơ khí khổng lồ mà dữ liệu không hề liên thông với nhau, mạnh ai nấy tích vào ô theo luật cứng nhắc, và nguyên tắc vàng là “tránh được việc nào thì đỡ phiền việc đấy”! Chỉ cần bạn nắm thấu đáo ranh giới quyền hạn của 5 ông lớn này, thì tụi nó tuyệt đối không phải là “bố thiên hạ”, mà chỉ là một lũ “công cụ outsource miễn phí” giúp bạn xác quyền tài sản, tối ưu thuế và treo máy cày compliance (tuân thủ luật pháp) tự động!
1. Cục Pháp vụ (Homukyoku): “Máy đóng dấu vô cảm” chỉ nhìn con dấu và đăng ký
Phần tiêu đề “1. Cục Pháp vụ (Homukyoku): “Máy đóng dấu vô cảm” chỉ nhìn con dấu và đăng ký”Dân tình cứ nghe đến Cục Pháp vụ là rén, tưởng tượng ra mấy ông quan tòa soi móci từng đời tổ tông ba đời nhà bạn.
【Sự thật trần trụi】, Cục Pháp vụ thực chất áp dụng chủ nghĩa kiểm tra hình thức thuần túy!
- Quản cái gì: Đăng ký thương mại pháp nhân (thành lập/thay đổi công ty), đăng ký quyền sở hữu đất đai và bất động sản (chuyển nhượng quyền sở hữu/thiết lập quyền thế chấp).
- Đéo quản cái gì: Tài khoản công ty của bạn có đủ 5 triệu yên hay không, bạn có phải người nước ngoài hay không, hay tiền mua nhà của bạn từ xó xỉnh nào chuyển vào — họ hoàn toàn không quan tâm!
- Thao túng thế nào: Miễn là định quan (điều lệ công ty) của bạn chuẩn chỉnh, giấy chứng nhận công chứng chữ ký hoặc con dấu đầy đủ, và 60.000 yên thuế trước bạ không thiếu một xu, nhân viên Cục Pháp vụ thậm chí còn chẳng buồn ngước lên nhìn bạn một cái, cứ thế máy móc đóng dấu rồi tống cho bạn cái Giấy chứng nhận事項. Ở đây, một khi quyền sở hữu bất động sản đã mang tên pháp nhân của bạn, nó sẽ được bảo vệ tuyệt đối theo Luật Dân sự và Thành văn pháp Nhật Bản, đố bố con thằng nào cướp được!
2. Tổng cục Thuế & Sở Thuế (Zeimusho): “Trọng tài khấu hao và lợi nhuận” cứ thấy tiền là mắt sáng lên
Phần tiêu đề “2. Tổng cục Thuế & Sở Thuế (Zeimusho): “Trọng tài khấu hao và lợi nhuận” cứ thấy tiền là mắt sáng lên”Mấy thanh niên mọt sách hay hỏi câu này: “Liệu Sở Thuế có sờ gáy em không khi em phù phép lợi nhuận công ty về mo?”
【Sự thật trần trụi】, Sở Thuế Quốc gia chỉ cắm mặt vào thuế quốc gia (thuế pháp nhân, thuế tiêu thụ, thuế thu nhập), và logic cốt lõi của họ là chạy theo công thức của Luật Pháp nhân một cách máy móc!
- Quản cái gì: Báo cáo quyết toán năm của pháp nhân, thuế tiêu thụ đầu vào/đầu ra, thuế thu nhập khấu trừ tại nguồn.
- Đéo dám quản cái gì: Luật thuế rành rành ghi rõ “Nhà gỗ sử dụng trên 22 năm được áp dụng khấu hao nhanh trong 4 năm”. Bạn cứ áp dụng công thức đơn giản theo luật để băm nát lợi nhuận tiền nhà về số 0, thì dù thanh viên sở thuế có thừa biết là bạn đang né thuế hợp pháp đi chăng nữa, họ vẫn ngậm đắng nuốt cay ký duyệt cho bạn!
- Thao túng thế nào: Kiếm một tay chuyên gia thuế quốc tế (Zeirishi) uy tín, nộp báo cáo quyết toán đúng hạn mỗi năm. Tận dụng chiêu khấu hao siêu tốc nhà gỗ 4 năm để tạo ra khoản lỗ hợp pháp trên sổ sách, khiến cơ quan thuế ngậm ngùi ngậm tăm trong khung khổ luật pháp và ngoan ngoãn phê duyệt thuế pháp nhân 0 yên cho bạn!
3. Sở Thuế Đô thành / Thành phố (Doku-zeimusho): “Cọp đất địa phương” nộp đủ 7 vạn yên tiền thuế đều đặn là ngậm miệng ngay
Phần tiêu đề “3. Sở Thuế Đô thành / Thành phố (Doku-zeimusho): “Cọp đất địa phương” nộp đủ 7 vạn yên tiền thuế đều đặn là ngậm miệng ngay”Đa số newbie đều lơ tơ mơ không phân biệt nổi Sở Thuế Quốc gia và Sở Thuế Đô thành, tưởng là một bọn.
【Sự thật trần trụi】, đây chính là cái túi tiền của chính quyền địa phương, chỉ chăm chăm thu thuế địa phương (thuế cư trú pháp nhân, thuế tài sản cố định, thuế quy hoạch đô thị, thuế mua bán bất động sản)!
- Điểm mấu chốt【Thuế bình đẳng 7 vạn yên】: Tại Tokyo, pháp nhân có vốn điều lệ dưới 10 triệu yên, dù cho cả năm bạn lỗ sặc gạch, không kiếm được một xu doanh thu nào, nhưng hằng năm cứ nộp đúng hạn 70.000 yên tiền thuế bình đẳng (Kintokewari), là Sở Thuế Đô thành tự động coi bạn như công dân gương mẫu, đố dám đến quấy rầy.
- Tự động trừ tiền thuế bất động sản: Mua nhà xong, hóa đơn thuế tài sản cố định sẽ được gửi đúng hẹn vào văn phòng ảo của bạn mỗi năm. Cài đặt chế độ tự động trừ tiền trong tài khoản là xong, chính quyền địa phương thu được tiền, vui vẻ ngồi im cho bạn treo máy cày tự động ở phía sau.
4. Cơ quan Hưu trí Nhật Bản (Nenkin Kiko): “Nhân viên thu tiền bảo hiểm” thấy lương giám đốc bằng 0 là cút
Phần tiêu đề “4. Cơ quan Hưu trí Nhật Bản (Nenkin Kiko): “Nhân viên thu tiền bảo hiểm” thấy lương giám đốc bằng 0 là cút”Bọn môi giới thích nhất là hù dọa kiểu “Mở công ty ở Nhật là bắt buộc phải cúng hàng chục vạn tiền bảo hiểm hưu trí đấy nhé”.
【Sự thật trần trụi】, mấy cái thông báo quét tự động của văn phòng hưu trí chỉ cần một tờ biên bản họp hội đồng quản trị là vỡ trận ngay lập tức!
- Đường ranh giới quyền hạn: Chuyên quản lý việc bắt buộc tham gia Bảo hiểm Hưu trí Phúc lợi (Kosei Nenkin) và Bảo hiểm Y tế. Công ty mới mở là hệ thống của họ sẽ spam liên tục mấy cái Giấy triệu tập.
- Tuyệt chiêu khắc chế: Cơ quan hưu trí chỉ có quyền quản lý đối với “nhân sự/thành viên ban quản trị làm việc toàn thời gian và có phát sinh lương thực tế”! Miễn là trong Điều lệ công ty (Teikan) và Biên bản họp, bạn ghi rõ mức lương của người đại diện pháp nhân là 0 Yên, rồi tiện tay vứt luôn báo cáo quyết toán kèm biên bản họp qua đường bưu điện cho họ, nhân viên ở đó sẽ bấm vào nút “Không áp dụng” trên hệ thống là xong chuyện. Khỏi tọt ra một xu tiền bảo hiểm nào hết!
5. Cục Quản lý Xuất Nhập Cảnh (Nyukoku-kanrikyoku): “Chó canh cổng hành chính” chỉ chém đứt cổ mấy ông thích “nhập cảnh bằng da bằng thịt”
Phần tiêu đề “5. Cục Quản lý Xuất Nhập Cảnh (Nyukoku-kanrikyoku): “Chó canh cổng hành chính” chỉ chém đứt cổ mấy ông thích “nhập cảnh bằng da bằng thịt””Cắt đứt tư duy gắn liền giữa việc “bố trí tài sản” và “visa định cư”, bạn sẽ không bao giờ phải nhìn sắc mặt của Cục Xuất Nhập Cảnh nữa!
【Sự thật trần trụi】, Cục Xuất Nhập Cảnh chuyên quản lý tư duy trú tại thân xác thực tế (visa kinh doanh, visa kỹ sư cao cấp, visa vĩnh trú). Đây là nơi có quyền lực tùy nghi lớn nhất, và cũng vô tình nhất với đám nghèo túng hay kinh doanh còi cọc.
- Nếu bạn sang Nhật để mở tiệm buôn bán thực tế, Cục Xuất Nhập Cảnh sẽ săm soi từng nhân công, dòng tiền, mặt hàng của bạn, hành hạ bạn đến mức 30 triệu yên vốn điều lệ và nhân sự toàn thời gian khiến tâm lý bạn vỡ vụn;
- Còn nếu bạn là nhà đầu tư tài sản offshore, thì Cục Pháp vụ, Cục Thuế, Sở Thuế Đô thành toàn là những người phục vụ bạn. Đất đai và công ty của bạn vẫn tồn tại hợp pháp, chả cần đến cái visa nào của Cục Xuất Nhập Cảnh cả! Khi tài sản của bạn cắm rễ và sinh sôi nảy nở trên đất Tokyo đủ 3 năm, lúc bạn muốn lấy chiếc thẻ xanh định cư thì cứ ngạo nghễ nộp hồ sơ theo diện “Nhà đầu tư tài sản giá trị cao + 80 điểm cao tài” xuống là xong. Lúc đó, ngược lại Cục Xuất Nhập Cảnh còn phải quỳ lạy bạn mang dòng vốn chất lượng cao vào Nhật Bản ấy chứ!
Nhìn thấu bức tranh toàn cảnh này rồi chứ? Cả bộ máy hành chính Nhật Bản trong mắt bạn chẳng khác nào một đống mã nguồn mở:
- Cục Pháp vụ khóa chặt quyền sở hữu vĩnh viễn bất động sản cho bạn;
- Sở Thuế bị ép phải miễn thuế cho bạn theo cái luật khấu hao 4 năm;
- Sở Thuế Đô thành cầm 7 vạn yên tiền đầu người rồi lăn ra ngủ ở hậu phương;
- Cơ quan Hưu trí gặp ngay ông giám đốc lương 0 đồng là phải ngậm ngùi ăn trái đắng đi về;
- Cục Xuất Nhập Cảnh bị bơ đẹp sang một góc, đến cái tư cách chỉ tay năm ngón vào bạn cũng không có!
