Bỏ qua để đến nội dung

Tokyo Tama Musashino: Vén Màn 4 Cực Vàng Musashino, Mitaka, Fuchu, Chofu

Lúc môi giới dẫn bạn đi xem khu vực phía đông Tama, thế nào họ cũng nâng ly cà phê trên tay rồi chém gió: “Anh/chị ơi, dẫu biết Musashino với Mitaka nằm ngoài 23 quận, nhưng đây chính là ‘viên kim cương hoàng gia’ của Tama đó nha! Công viên Inokashira ở Kichijoji, Bảo tàng Ghibli ở Mitaka, rồi tàu tốc hành Keio chạy thẳng Chofu với Fuchu nữa! Môi trường sống chấp sạch rìa 23 quận, mua nhà ở đây mới là đỉnh cao của lối sống trung lưu Tokyo!”

Hôm nay, gác lại mấy cái văn phong hoài niệm hão huyền ấy đi. Cầm ly trà đá trên tay, chúng ta sẽ lật tung đáy sổ sách của 4 thành phố phía đông Tama (Musashino, Mitaka, Fuchu, Chofu) để xem rốt cuộc những kẻ đang dốc hầu bao mua cái gọi là “hài cốt tình sến súa của giới nhà giàu cũ Tama” thực chất đang mua cái khỉ gì.

Đầu tiên phải nói về sự “đa nhân cách” của đám người này. Trên Instagram thì ngày nào cũng khoe chèo thuyền ở công viên Inokashira (Kichijoji), check-in quán cà phê rang tay độc lập ở Mitaka, kèm caption deep sắc lẹm: “Sống chậm mới là chân ái của giới trung lưu”. Thế nhưng, đến lúc rút hầu bao thì sao? Lại lải nhải: “Ngoài 23 quận đích thị là vùng quê, mua nhà là phải cắm mặt vào mác 23 quận Tokyo”.

Kết quả là gì? Nhìn vào bảng giá đất xem: giá đất Musashino quật ngã một nửa số quận trong 23 quận; đơn giá trên tsubo ở Kichijoji đè đầu cưỡi cổ cả Itabashi, Nerima với Adachi; còn chỉ số tài chính lành mạnh thì năm nào cũng đứng top đầu Nhật Bản. Cái vả này đau phết chứ đùa!

Lại nói về chuyện đi làm (tsukin). Đám văn nghệ sĩ thì mơ mộng mỗi ngày thong thả đi bộ dưới tán cây xanh ngắt đến công sở, còn thực tế thì sao? Tuyến Chuo giờ cao điểm là “vua chậm trễ”, tuyến Keio giờ cao điểm nén chặt như dồi lợn. Gặp hôm bão tuyết hoặc tai nạn hy hữu là toàn bộ tuyến Chuo tê liệt, cả đám cùng nhau đi làm muộn và bị trừ sạch tiền chuyên cần.

Còn về phòng chống thảm họa á? Toàn bộ khu đông Tama nằm nguyên trên cao nguyên Musashino, cao từ 40 đến 70 mét so với mực nước biển, chấp cả sóng thần lẫn vùng trũng ngập lụt 0 mét. Bản đồ Hazard Map xanh lè một màu, nền địa chất cứng cáp cực đỉnh. Vậy mà có mấy thánh vừa chê “Tama toàn hẻm núi hiểm trở không an toàn”, vừa tranh nhau cướp hàng ở mấy vùng trũng rủi ro ngập lụt nặng nề trong 23 quận. Toán kiểu gì không biết nữa!

Vậy tại sao phía đông Tama lại tự lập thành một cõi riêng biệt? Nói toạc ra là nhờ hai “động mạch ngầm” đường sắt đang gánh còng lưng.

Ga Kichijoji ở thành phố Musashino là điểm hội tụ của ba tuyến: JR Chuo Rapid, tuyến tổng hợp Sobu khởi hành từ đây, và tuyến Keio Inokashira khởi hành trực tiếp. Chỉ 14 phút là cắm thẳng vào Shinjuku, tuyến Inokashira thì phi một mạch tới Shibuya. Phố mua sắm mái vòm Sun Road thành công nhất Nhật Bản sống chung hòa bình với khu phố nhậu Harmonica Alley, mức độ tự cung tự cấp phải gọi là đỉnh chóp.

Ga Mitaka là trạm dừng của tàu tốc hành Chuo Rapid, đồng thời là ga xuất phát của các chuyến chạy thẳng tuyến Sobu và Tozai. Sáng ra xếp hàng là có chỗ ngồi cứng ngắc chạy thẳng đến khu tài chính Otemachi. Riêng chi tiết này đã đủ sức “cắn chặt” không buông đám kỹ sư IT lương cao và dân tài chính cổ cồn trắng. Cộng thêm việc thành phố Musashino không gánh khoản nợ địa phương nào, nguồn lực trường công lập cùng phúc lợi nuôi dạy trẻ max ping, lực cầu từ các hộ gia đình có thu nhập cao đổ về đã khóa chặt biên độ giảm giá suốt bao năm qua.

Chofu và Fuchu lại đi theo một trường phái khác. Ga Chofu là đầu mối phân nhánh siêu khủng của tuyến Keio và tuyến Keio Sagamihara. Sau khi ngầm hóa, ba trung tâm thương mại lớn mọc lên san sát, tàu tốc hành Keio phi 15 phút là đến Shinjuku, “hút” sạch một lượng lớn dân độc thân đi làm đổ ra từ Shibuya và Shinjuku.

Thành phố Fuchu thậm chí còn bá đạo hơn: các cơ sở R&D của những “ông lớn” như Toshiba, Suntory, NEC đóng đô dày đặc, cộng với nguồn thu thuế từ Trường đua ngựa Tokyo đã giúp nơi này trở thành thành phố “đại gia ngầm” được công nhận toàn khu vực Tama. Tuyến Keio chạy thẳng Shinjuku, tuyến JR Musashino nối thông thẳng sang Saitama và Chiba, nền tảng kinh tế lẫn giao thông đi lại phải gọi là cực kỳ vững chãi.

Tuy nhiên, bới lông tìm vết trong hành lang này, có 3 cái bẫy bạn phải cầm kính lúp để né cho kỳ được:

Thứ nhất, tuyệt đối đừng đụng vào mấy căn ikkodate (nhà riêng) hay chung cư nằm sâu tít mù tắp mà chỉ trông chờ vào xe buýt kết nối. Nội bộ Musashino, Mitaka và Fuchu có những khu dân cư cách nhà ga từ 15 đến 25 phút đi bộ, hoàn toàn phụ thuộc vào xe buýt Odakyu hoặc Keio để trung chuyển. Loại hàng này mua để tự ở thì được, chứ mua đầu tư cho thuê thì thời gian trống phòng sẽ kéo dài từ 2 tuần vọt lên hơn 3 tháng, tính thanh khoản kém đến mức rợn tóc gáy.

Dân môi giới dắt bạn đi xem Kichijoji, Mitaka hay Chofu nhớ check kỹ 3 điểm này.

Thứ hai, mấy căn nhà tập thể cũ thương mại - dân cư hỗn hợp quanh khu vực Kichijoji. Nhìn thì thấy rẻ đấy, nhưng thực tế lại là một cái hố không đáy. Mặt phía Bắc và phía Nam nhà ga toàn là mấy tòa nhà cũ xây từ thời Showa, đơn giá mua vào bị thổi bay nóc, nhưng việc quản lý tòa nhà lại bị kéo sập nguồn bởi mấy quán izakaya ở tầng trệt và đủ thành phần tạp nham. Quỹ tu sửa thì thiếu hụt trầm trọng. Mua mấy cái chung cư kiểu này khác gì rước cục nợ vào thân, mang tiếng đi làm “gà” cho người ta thịt.

Thứ ba, chọn tuyến Keio là phải “tử thủ” các nhà ga có tàu tốc hành (Tokkyu) và tàu nhanh (Kyuko) dừng chân. Khoảng cách thời gian đi làm giữa tàu thường dừng mọi ga và tàu tốc hành cách nhau tận 2 đến 3 lần. Mua nhà ở Chofu hay Fuchu thì không thành vấn đề, nhưng lỡ dại chui đầu vào mấy trạm bé tí tẹo chỉ dừng tàu chậm như Tobitakyu, Shibasaki hay Fuda, thì lượng khách thuê phòng độc thân sẽ sụt giảm theo kiểu rơi tự do, đến lúc ấy có ôm gối khóc cũng không kịp.

Nhà ở khu vực phía đông Tama có mua được không? Mua được chứ, nhưng phải tính toán sổ sách cho rõ ràng. Đơn giá ở Kichijoji và Mitaka đã bị cái “lớp lọc văn nghệ sĩ” thổi phồng lên mức giá trên trời, tỷ suất lợi nhuận cho thuê (rental yield) đã rớt xuống dưới 3.5%, khách thuê thì khó tính như ma giấu. Trừ đi phí quản lý và khấu hao tài sản, lợi nhuận thực nhận chẳng còn bao nhiêu.

Chofu và Fuchu thì thực tế hơn một chút, nhưng bắt buộc phải kè kè cự ly đến nhà ga và cấp độ dừng đỗ của tàu điện lên bàn cân. Còn mấy tay môi giới mở miệng ra là “tình sến súa Tama”, cứ nghe cho vui tai thôi. Đến lúc phải móc tiền thật ra thanh toán, vẫn cứ phải nhìn vào giá đất, nhìn vào nhân khẩu học và dòng tiền cho thuê thực tế mà phang!

Bản dịch được thực hiện bởi AI. Nếu có bất kỳ thắc mắc hoặc điểm nào chưa rõ ràng, vui lòng đối chiếu với bản gốc tiếng Trung hoặc tiếng Anh.